Tôi thực sự không muốn đến với cô ấy, không muốn cô ấy phải lấy một người đàn ông mà người đó chỉ yêu người khác, lấy tôi cô ấy sẽ khổ.

Tôi 25 tuổi, em bằng tuổi tôi, chúng tôi lớn lên ở miền Tây, đôi khi tôi nghĩ sao ông trời lại như vậy, có lúc cho con người gần như mọi thứ rồi chỉ trong giây lát lại cướp mất tất cả. Chúng tôi chơi với nhau từ năm 14 tuổi, tình bạn thân thiết và gắn bó, suốt ngày không rời, đi đâu cũng đi với nhau. Nhiều lúc tôi thấy mình thật có phúc vì có được tình bạn đẹp như vậy.

Thời gian trôi qua, khi vào cấp 3 chúng tôi cũng học chung lớp, năm học lớp 12 tôi nhận ra tình cảm dành cho em không còn là tình bạn như trước nữa mà nó đã trở thành tình yêu. Tôi không nói ra vì hai đứa còn phải học năm cuối để thi đại học. Cuối cùng tôi thi đậu vào trường đại học ở Cần Thơ, em cũng thi đậu nhưng vì là con gái nên cha mẹ không muốn em đi xa. Lúc này tôi đã thổ lộ tình cảm lòng mình, em cũng chấp nhận và nói đã đợi câu nói của tôi lâu lắm rồi. Tôi vui mừng không thể tả nổi, niềm vui dâng trào. Chúng tôi chính thức kết thúc tình bạn và trở thành hai người yêu nhau.

Tôi đi học xa nhà, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện điện thoại hay chat với nhau, cuối tuần nào tôi cũng về thăm và chơi với em 2 ngày, nếu không về được thì em sẽ lên thăm. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp và hạnh phúc biết mấy. Đến một ngày khi hai đứa đã yêu nhau được 3 năm, em ra đi vì căn bệnh quái ác, chỉ trong một tháng ngắn ngủi từ khi biết bệnh em đã rời xa gia đình và xa tôi. Tôi như người điên, luôn phải uống thuốc an thần mới ngủ được, rồi đi gặp bác sĩ tâm lý suốt một năm trời.

1

Sau 4 năm kể từ khi em mất, mặc dù tôi không còn stress nữa nhưng vẫn nhớ đến em mỗi ngày, trong mỗi giấc ngủ tôi đều nhớ về em. Giờ tôi sống và làm tại một công ty ở Cần Thơ nhưng cha mẹ muốn tôi về để lo chuyện kinh doanh của gia đình vì cha đã già rồi. Thật lòng tôi không dám vì nếu về đó tôi sẽ không chịu nổi với bao kỷ niệm của hai đứa. Tết năm nào cũng vậy, khi về quê tôi chỉ ở nhà không dám ra đường vì đi đâu hình bóng của em cũng hiện ra. Thật lòng tôi quá yêu em.

Tôi có một người bạn ở cùng quê, cô ấy nói yêu tôi lâu rồi nhưng tôi đã từ chối. Cô ấy nói sẽ đợi, rồi hay lại nhà tôi chơi với cha mẹ, họ cũng quý cô ấy. Tôi thực sự không muốn đến với người con gái này, không muốn cô ấy phải lấy một người đàn ông mà người đó chỉ yêu một người khác, lấy tôi cô ấy sẽ khổ và thật bất công. Cô ấy thì cứ nói sẽ thay đổi được tôi. Giờ tôi phải làm sao, xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Advertisements